“Lên thành phố nhớ ăn đủ bữa con nhé. Tiền bà cho đấy, cần gì thì mua.”
“Thiếu thốn gì cứ gọi điện về cho bố, bố còn lo được ngày nào thì hay ngày đó.”
Chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi người không gì khác ngoài gia đình. Ngoài kia, bạn có thể va vấp, gục ngã trước bao áp lực, nhưng chỉ cần bước qua cánh cửa quen thuộc, nghe tiếng bà thủ thỉ, thấy cha mẹ ngồi đợi cơm, lòng bạn lại được vỗ về, chở che.
“Có người đợi cơm” của Hạ Mer đưa người đọc đi qua những khoảnh khắc đầy cảm động về tình thân, dung dị nhưng thấm đẫm yêu thương. Là những đồng tiền lẻ bà chắt chiu, là dáng vẻ cặm cụi của bố bên đống vữa hồ, những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt đen sạm vì nắng gió, tấm áo bạc màu cũng ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào tấm lưng gầy gò. Gánh nặng cơm áo gạo tiền, những lo toan chưa bao giờ nguôi về tương lai của con, của cháu.
Lật dở từng trang sách, bạn có thể sẽ bật khóc vì những câu từ nhẹ nhàng nhưng đầy xúc động, cũng có thể sẽ mỉm cười vì những khoảnh khắc ấm áp đầy yêu thương. Hạ Mer đã viết nên một bản nhạc dịu dàng về tình thân, nhắc bạn sống chậm lại, thương nhiều hơn, và biết quý từng khoảnh khắc bên cạnh người thân yêu. Để rồi khi gấp lại, bạn sẽ nhớ rằng: “Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, luôn có người đợi bạn trở về nhà”.
Những yêu thương của gia đình là động lực, là hành trang quý giá để bạn tự nhủ phải cố gắng thật nhiều trên con đường đầy thử thách này”
ngồi uống với bố một tách trà? Mẹ dạo này có còn hay bị chóng mặt, đau đầu không? Bố có
còn hay bị mất ngủ không? Có bao giờ bạn tự hỏi: Thứ mà bố và mẹ cần nhất lúc này là gì?
Đôi khi, điều mà bậc sinh thành cần nhất ở chúng ta không phải những lời nói hoa mỹ, không phải những món ăn đắt tiền, những hộp thuốc bổ có nhiều giá trị vật chất. Cũng
chẳng phải những bộ quần áo gấm lụa, lộng lẫy, cao sang. Có lẽ, thứ mà cha mẹ cần chỉ
đơn giản là được ngồi ăn với các con một bữa cơm, được nghe các con chia sẻ về cuộc sống, về công việc của mình. Được nhìn thấy, được nghe giọng nói của con mỗi ngày, đơn giản thế thôi.
“Hôm nay nếu có thể hãy về nhà ăn cơm” là lời nhắc nhở gửi tới chúng ta - những đứa trẻ đang lớn, cùng những đứa con đã trưởng thành rằng gia đình là điều tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban tặng cho chúng ta, cùng với đó, cha mẹ là điều kỳ diệu hoàn hảo nhất mà chúng ta có. Ngày hôm nay, nếu bạn đọc được những dòng chữ này, hãy gọi về cho mẹ một cuộc điện thoại, nếu có thể hãy chạy về nhà ăn bữa cơm. Để bố mẹ được mắt thấy tai nghe rằng chúng ta vẫn đang rất ổn, vẫn đang sống tốt. Để bố mẹ không phải ra ngóng vào trông, tự
hỏi rằng: “Khi nào tụi nhỏ mới về?”.
Chúng ta có thể đi vòng quanh thế giới, nhưng nơi cuối cùng để về chỉ có thể là nhà. Chúng ta có thể gặp hàng triệu người trên đời, nhưng người duy nhất yêu thương chúng ta vô điều kiện, luôn chờ đợi và mong mỏi chúng ta chỉ có thể là cha mẹ và người thân.
Nếu hôm nay có thể, hãy về nhà ăn cơm. Về sớm một chút, ngồi xuống bên mâm cơm ấm cúng, gắp cho bố mẹ miếng thức ăn, kể vài chuyện linh tinh. Bạn sẽ thấy, hạnh phúc thật ra rất đơn giản, chỉ là được trở về, và biết rằng có người vẫn luôn đợi bạn nơi ấy.