Thôi Hành Chu ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi: “Nàng cảm thấy Hoài Dương vương thế nào?”
Liễu Miên Đường đang pha nước nóng cho phu quân ngâm chân, nghe y nhắc tới chủ soái Tây Bắc bắc tám cây sào không tới, cũng chẳng mấy để tâm, thành thật đáp: “Đối với Đại Yên, dĩ nhiên y là rường cột trung thành hiếm có...”
Nghe đến đây, Thôi Hành Chu tủm tỉm cười lên tiếng: “Thực ra...”
Chẳng đợi y nói xong, Liễu Miên Đường đã tiếp lời: “Nhưng nếu lấy làm chồng thì cô gái nào lấy phải y đúng là xui xẻo tám đời!”
Thôi Hành Chu nhìn gương mặt nghiêng tuyệt mỹ của Liễu Miên Đường, cố lắm mới không đá văng chậu nước dưới chân, nén giận hỏi: “... Sao nàng lại nói vậy?”
Lúc này trong lều không có ai, Liễu Miên Đường cũng chẳng sợ mắc tội bàn luận về quan viên, thành thực đáp: “Vị vương gia này mắc quá nhiều nợ phong lưu, hớp hồn con gái nhà buôn ở trấn Linh Tuyền mà không chịu trách nhiệm, làm Hạ tam tiểu thư lo được lo mất, đòi sống đòi chết. Giờ chẳng qua chỉ ra trận đánh giặc mà cũng đòi hủy hôn với vị hôn thê đính ước đã lâu, làm đủ trò hòng chuốc lấy tiếng thơm. Chàng nói xem Liêm tiểu thư kia trêu phải ai mà tội nghiệp thế cơ chứ, đang yên đang lành lại bị hủy hôn... Nếu là Liêm tiểu thư, thiếp phải đổ cả bô nước tiểu trước ngựa gã vương gia đó mới được!”
Liễu Miên Đường càng nói càng hăng, tội lớn nhất của tên vương gia chó má này là nêu gương xấu cho đàn ông Chân châu, tự dưng làm dấy lên trào lưu đòi bỏ vợ rồi ra trận giết địch!